Welcom to Matnago
Bạn hãy đăng nhập hoặc đăng kí.

Welcom to Matnago

Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt!!!
 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Rao bán trái tim.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 485
Danh tiếng : 0
Join date : 15/10/2011
Age : 25
Đến từ : Dak Lak

bạn điền Tài Sản
Huân chương Huân chương:

Bài gửiTiêu đề: Rao bán trái tim.   17/10/2011, 2:48 pm

Nàng buông sõng hai tay, mặc cho thứ tình yêu đã cố công níu giữ, phút chốc vút bay theo mây gió...
Chàng nói với nàng: con gái chẳng ảnh hưởng đến ý chí của chàng trong cuộc sống, tất cả đã được lập trình sẵn, như một cỗ máy tự động hóa, nhưng chàng lại có số sát gái, nên chính điều đó sẽ giết chết chàng. Hai điểm mạnh vượt trội đối nghịch nhau trong một con người liệu có làm nên một vụ nổ? Sự công phá thường đeo theo thiệt hại nhiều hơn là lợi ích.

- Em tạo cho anh một cảm giác bất an… ngần ngại khi đến gần… có lẽ chúng ta không nên gặp nhau!

- Tại sao? Chính anh đã tìm đến với em… vậy thì anh chỉ cần lặng lẽ ra đi. Nói làm gì cho em đau lòng?

- Anh không muốn em sẽ hoài nghi và chờ đợi. Anh muốn em quên anh thật nhanh.

- Anh có quên được em sau 2 giây không?

- Nếu anh hỏi em: “Có quên được anh sau 2 giây không?”, liệu em có trả lời được chính xác và không hề lừa dối bản thân mình?

- Em chỉ muốn biết: Anh có quên được em sau 2 giây không?

- Có thể…

- Vậy thì hãy quên đi! Còn em thì vẫn nhớ…

Nàng buông sõng hai tay, mặc cho thứ tình yêu đã cố công níu giữ, phút chốc vút bay theo mây gió. Giờ nàng bất mãn, nhỏ bé đứng trơ giữa chợ đời. Nàng bày tình yêu của mình ở một góc thưa bước chân người, kiêu kỳ không chịu bán với bao lượt khách hàng qua. Cho đến khi chàng dừng chân, nàng tình nguyện trao tặng, tất cả, trong một lần duy nhất, miễn phí. Lạ thay, vị khách hàng này quá đặc biệt, hoặc thừa mứa đến mức không muốn nhận thêm bất cứ món đồ nào vào giỏ hàng của mình. Vậy tại sao chàng lại dừng chân nơi nàng?

***

Nàng chưa bao giờ có ý nghĩ làm thay đổi bất kỳ điều gì nơi chàng. Nhưng nàng thích chàng, rất thích. Một đêm khuya khó ngủ, nàng đứng nơi lan can tĩnh lặng trong con hẻm nhỏ, nhìn xuống mảng đường thuỗn dài đơn côi, vài khoảng sáng hăn hắt loang lổ. Nàng xoay xoay chiếc di động trong tay, bấm bấm, đưa lên, bỏ xuống và ngần ngại, nàng không dám chắc về quyết định của mình. Cuối cùng, nàng cũng bạo gan chờ đầu máy bên kia cất tiếng “alo” trả lời, từ ngữ trôi ra thật nhanh trong thái độ ngập ngừng của nàng:

- Anh, chúng ta yêu nhau một thời gian đi! Em sẽ chẳng phiền lòng nếu có bất cứ điều gì xảy đến sau này, đơn giản là chỉ yêu một thời gian thôi, khi nào anh thấy không muốn tiếp tục thì sẽ ngừng lại…

- Em suy nghĩ kiểu gì thế? Anh không muốn vội vàng trong chuyện tình cảm. Em biết gì về anh nào? Và anh cũng đâu có biết gì về em.

- Nhưng chúng ta quen nhau cũng đã nửa năm rồi. Chẳng lẽ anh không thích em?

- Nếu không thích, thì anh đã chẳng chơi với em lâu như thế! Anh có những kế hoạch riêng cho tương lai, và hiện tại anh không muốn có ai xen vào kế hoạch đó.

- Em đâu có cản trở gì anh. Em chỉ cần chúng ta yêu nhau một thời gian thôi mà!

- Anh không thích sống vội vã theo kiểu Tây. Việc đó anh đã từng trải rất nhiều rồi và anh thực sự không muốn mình bị cuốn vào những cuộc tình không có kết quả nữa.

- Phải chăng anh không có cảm giác gì với em?

- Không phải! Dù em chẳng có gì nổi trội hơi bất cứ cô gái nào anh quen. Nhưng anh vẫn rất tôn trọng em, thì em phải hiểu tình cảm anh dành cho em như thế nào chứ?

- Vậy tại sao anh không chấp nhận yêu em, chỉ một thời gian thôi!

- Anh không muốn mình đi theo những con đường cũ. Nó làm anh tha hóa, vốn dĩ anh là một kẻ rất xấu. Chẳng lẽ em cũng muốn những điều tồi tệ sẽ xảy đến với mình?

- Em mặc kệ, em chấp nhận được hết. Dù có chuyện tệ hại đến mức nào em cũng sẽ không trách móc gì anh cả. Để em yêu anh đi…

Tình cảm của nàng lớn nhanh như chiếc bóng của chàng lúc mặt trời xuống núi, dài mãi và phủ ngập cả không gian. “Tình yêu là cướp giật, hạnh phúc dành cho kẻ nhanh tay”, ai đó đã từng nói với nàng như thế! Nhưng giản đơn và nhẹ nhàng hơn, nàng cho rằng đã gặp được người mình thực sự yêu thương, nên nàng cần nỗ lực giành lấy cơ hội trở thành một nửa của chàng. Bởi nếu chàng ra đi tất cả sẽ không còn kịp nữa. Nàng cần phải nói cho chàng biết, nàng muốn đến sát bên chàng, cạnh bên và chạm vào chàng…

***

Nàng nhìn chàng đau đáu, đôi mắt ủ một bọng nước như sắp vỡ. Chàng không thích nàng hay chàng quá kiên định? Nỗi tủi thân của người con gái mang cả trái tim ra rao bán ngập lút tâm hồn. Vậy mà chỉ thấy chàng cúi mặt, đăm chiêu vào hai bàn tay lồng chéo từng ngón, nghiêm nghị như trong một buổi hội nghị. Chàng lắc đầu chầm chậm như nhịp quay của trái đất trước mỗi lời nói khẩn thiết của nàng…

- Em muốn đánh mất chính mình sao? Em muốn chuốc lấy khổ đau sao?

- Chỉ cần anh chấp nhận em là được. Em sẽ không quan tâm đến những chuyện đó.

- Chúng ta khác nhau ở một điểm: Em chẳng bao giờ cần biết kết quả của những việc mình làm. Còn anh dự đoán trước được tương lai, vì thế anh biết chắc rằng không nên để em yêu anh.

- Tại sao phải cần biết điều gì đang chờ đợi mình phía trước? Sao anh không quan tâm đến cảm xúc hiện tại của em? Sao anh không hiểu rằng em thích anh và muốn yêu anh?

- Vì anh biết chắc rằng sẽ có chuyện gì sẽ xảy đến. Nên anh muốn làm điều tốt nhất cho em, đó là ngăn không để em yêu anh.

- Nhưng em muốn, điều lớn lao nhất với em là tình yêu của anh. Em cần anh và mặc kệ tất cả mọi điều.

- Anh chỉ còn ở lại Việt Nam một tháng nữa. Anh còn phải học rất lâu, anh không có thời gian dành cho em… Ngốc ạ!

- Đừng gọi em là Ngốc. Em đủ thông minh để biết anh là người đàn ông em cần, vì thế hãy yêu em trong một tháng nữa thôi cũng được.

- Xin lỗi! Nhưng em đừng khờ khạo vì tình yêu ngộ nhận như vậy được không?

- Yêu em một tháng thôi! Để em biết rằng mình đã không hề bị từ chối…

Con gái khi đã yêu, thường táo bạo và tội nghiệp đến lạ. Nàng bất chấp định kiến của bản thân, gạt phăng lý lẽ e thẹn của nữ giới chỉ mong được ở thật gần chàng. Nàng vòng ra phía sau lưng chàng, vòng tay ôm ngang cổ và áp sát đầu xuống vai chàng, thủ thỉ: “Hãy cho em được yêu anh đi…”. Chàng nhíu mày, không bất ngờ về hành động của nàng, để yên một lúc rồi chàng từ từ gỡ hai cánh tay của nàng ra và đứng dậy. Gạt chiếc ghế ra một bên, chàng quay lại, mặt đối mặt với nàng, giữ hai vai nàng trong tầm tay của mình, để nàng không thể áp sát vào chàng trong một tư thế thuận lợi nữa, chàng nghiêm nghị:

- Anh quá từng trải để biết em đang sai lầm. Đừng chạm vào anh gần quá! Em sẽ phải khổ đau và anh thì không vui vẻ chút nào.

- Sao anh cứ cố tình đẩy em ra xa? Nếu như anh đã từng có những cuộc tình ngắn ngủi, vậy xin hãy cho em làm một trong số đó. Em cũng chỉ cần anh yêu em một thời gian thôi, em đâu bắt anh hứa hẹn gì hay phải yêu em trọn đời…

Nước mắt nàng bắt đầu ứa ra hai bên khóe mắt, chảy thành dòng từ một mạch nguồn dồi dào. Chàng bất nhẫn quay mặt qua một bên, tránh cả một trời đau đáu sau làn nước.

- Anh không muốn nhìn thấy con gái khóc, nhất là vì anh. Đừng làm anh cảm thấy khó khăn khi là bạn của em.

- Em…

- Muộn rồi, chúng ta phải về thôi.

Chàng quay lưng bỏ nàng đứng chơ vơ giữa quán khuya vắng. Chàng hết kiên nhẫn với sự đeo bám dai dẳng, cố chấp của nàng. Chàng thực sự muốn tốt cho nàng, không muốn nàng rồi cũng như bao người người khác đã từng yêu, từng đau và từng oán hận chàng sau những cuộc tình nhẹ nhàng, hời hợt mà lại mang nặng cảm giác xác thịt, trần tục. Đôi lúc tự hỏi: sao ai đến với chàng cũng muốn được yêu hết mình trong khi chàng không hề xác định bất cứ một tương lai nào cho họ, ngoài sự chia ly khi đã chán hoặc bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.

Nàng biết chàng như thế! Vì chàng đã nói điều đó rất, rất nhiều lần. Nàng hiểu mình không đủ khả năng làm bất cứ điều gì để chàng sống khác ngày xưa. Nhưng nàng càng lúc càng yêu chàng, yêu vô vàn. Chính sự kiên định nhẫn tâm của chàng khiến mối tình của nàng cứ lớn lên như một con quái vật, càng đói sống càng dai dẳng, trong khi no quá lại dễ chết. Có phải chàng khác biệt, tài giỏi đến mức biết cách hữu hiệu nhất để nuôi dưỡng tình cảm nơi trái tim nàng, cho đến khi nàng không thể gánh nổi phải rao bán với hình thức đại hạ giá xuống mức cho không, biếu không. Vậy mà chàng vẫn từ chối…

***

Bạn chàng – có địa vị, thừa mứa tiền bạc, đẹp trai – một thanh niên tiến bộ trong mắt xã hội, vậy mà miệng lúc nào cũng phì phèo thuốc lá ngoại, rượu mạnh nốc như hít khí trời. Chàng thì khác, hoàn toàn cách ly mình với những thứ độc hại đó, cho nên chàng đã không ít lần lên tiếng phản đối. Ngoài chuyện đó, hai người lại có vẻ tâm đầu ý hợp trong vô số phi vụ kinh doanh lẫn những cuộc giao du tuổi trẻ. Sau vài năm kết bạn cùng nhau, chàng nghe được những người thân của cậu bạn thán rằng: thật đáng ngạc nhiên khi chàng có thể khiến cậu ta hoàn toàn thay đổi – nhiệt tình và chuyên tâm với bất cứ việc gì liên quan đến chàng. Đọng lại trong chàng dấu hỏi lớn và cho đến một ngày, chàng ngỡ ngàng khám phá ra rằng người bạn tưởng thân bấy lâu chỉ đang làm mọi cách để tìm ra khuyết điểm của chàng. Bạn hùng hồn tuyên bố: Điểm yếu duy nhất của chàng là đàn bà. Chàng sẽ chết vì gái. Hóa ra chơi với nhau bao lâu, cậu bạn dùng đủ mọi phép thử để khám phá chỗ mạnh yếu nơi chàng. Sau rất nhiều lần giới thiệu cho chàng những cô gái xinh đẹp, kiêu sa, quý phái, học thức, gia giáo,… đều đủ cả. Bạn cười ha hả: “Mày cứ bị gái quấn như thế đi! Rồi sau nay mày cũng sẽ như tao, không thể ngừng nốc rượu, không thể ngừng đốt thuốc được….”. Chàng bắt đầu lảng tránh và rời xa khỏi người bạn đó. Đã là một người bạn thì không thể giống một kẻ chỉ đi tìm yếu điểm của người khác để biến họ giống mình. Giải tán một chuyện bạn bè, chàng thấm được bao ý nghĩa tồn tại ở đời.

Bây giờ lại là nàng – lăn xả vào chàng, sẵn sàng yêu không tiếc nuối. Phải chăng nàng muốn biến thành một phép thử để bắt chàng phải tha hóa? Bài học cũ vỡ lòng cho chàng đã hằn quá sâu vào con tim kiên định băng đá. Chàng nhất quyết phải ngăn chặn thứ tình yêu cuồng vội từ nàng. Một khi đã lấn át được nó sẽ làm cả hai cảm nhiễm. Sau mỗi cơn sốt người ta chỉ thấy mình yếu đuối và nhỏ bé hơn. Chẳng có người khổng lồ nào đứng trên bệnh tật cả. Mà ý chí của chàng lại quá lớn lao. Nếu nàng cứ cố gần sát, có lẽ chàng cũng lại phải lảng tránh và rời thật xa khỏi nàng.

Nàng nghe chàng kể về câu chuyện cũ, dấu hiệu cảnh báo cho một cú rơi mạnh bạo làm tan vỡ tình bạn đã có giữa hai người. Chàng nói rằng:

- Không ai có thể quên được một người sau 2 giây. Nhưng có những người khiến ta phải cố quên sau 2 giây. Em đừng tự biến mình thành một trong những người mà anh phải cố quên. Muốn là người yêu, trước tiên phải là bạn. Em hiểu không?

- Có thể anh sẽ cố quên em thật nhanh, nhưng em sẽ cố yêu anh thật lâu. Cho đến khi em không còn sức để cố gắng…

Nàng nghẹn ngào từng câu chữ rồi quay lưng bỏ đi, nước mắt lại rỉ ra òa vỡ. Chàng đã nói không muốn nhìn thấy con gái khóc, nàng sẽ không để cho chàng nhìn thấy nàng khóc nữa. Dù là khóc vì chàng, thì nàng cũng chỉ khóc một mình.

Lần đầu tiên người chủ động kết thúc cuộc gặp gỡ không phải là chàng, nên một thoáng ngạc nhiên, một thoáng trầm ngâm, một thoáng lặng lẽ đọng lại nặng trĩu nơi đáy lòng chàng. Rời khỏi quán café, tâm trạng rối bời ngổn ngang. Chỉ bởi một chữ tình và sự tơ vướng.

***

- Giữa tuần sau anh rời khỏi Việt Nam, cũng chưa biết lúc nào quay lại… nhanh thì 1 năm, lâu thì 4 năm nữa.

- Từ giờ đến lúc đi, em có thể gặp anh một lần nữa được không?

- Thực tình anh không muốn gặp lại em nữa. Sẽ rất nặng lòng…

- Sau này em sẽ không làm phiền anh nữa, xem như đó là nguyện ước cuối cùng của em… để em có thể cố quên anh sau 2 giây…

Chàng kiên định, nhưng không phải là kẻ nhẫn tâm, nên đành nhớ trong não về cuộc hẹn gặp cuối bất thường theo ý nàng. Cho đến lúc đến một miền đất rất xa, nếu nàng gọi, chàng sẽ xuất hiện trước mặt nàng, dù lúc đó đang bận công việc gì đi chăng nữa. Bởi chàng rất coi trọng lời hứa. Đã hứa là sẽ làm, như việc chàng luôn cố chiến thắng kẻ thù lớn nhất của đời người, chàng phải vượt qua được chính bản thân mình.

Chủ nhật, nàng gọi điện cho chàng từ khi nắng còn dịu, hẹn ở Tao Đàn. Nàng ngồi trên ghế đá, đọc cuốn sách Unkinkable soul trong bộ Chicken soup. Nàng tươi tắn, chẳng có vẻ gì buồn thảm của chia ly hoặc lần cuối cùng. Nhìn thấy nàng như thế, chàng vững tâm phần nào, có lẽ nàng đã hiểu được tâm ý của chàng.

Hai người lững thững đi dạo trong công viên, nàng hồn nhiên chỉ chỗ nọ, chỗ kia và nói những chuyện chẳng liên quan gì đến nhau. Hết một vòng, nàng than như kiểu cô bé mới lớn:

- Ôi, em muốn được nhìn thấy chú sóc nhỏ trong này, nhưng hôm nay chắc sóc trốn vì thấy em không đi một mình rồi!

- Em thường hay ra đây một mình sao?

- Cũng không thường, tháng khoảng vài lần… Mình đi xem phim đi!

- Được thôi! Galaxy ngay cạnh đây.



Sau 2 tiếng ngồi xem một bộ phim hành động, chàng và nàng rời rạp, ngỏ ý muốn về thì nàng phụng phịu:

- Thôi mà! Hôm nay là ngày nghỉ, lại là lần cuối cùng mình gặp nhau nữa, anh không thể dành thêm thời gian cho em nữa sao? Em chỉ muốn làm những điều bình thường mà trước giờ chúng ta chưa bao giờ cùng nhau thực hiện… Bây giờ em muốn đi hát karaoke đi cùng em nha anh!

Tất nhiên chàng chẳng thể từ chối, dù việc chỉ có hai người chui vào một phòng hát thì thật là kỳ cục. Nhưng đành phải chiều lòng nàng. Dẫu sao nàng cũng đã không cố gắng đòi yêu chàng nữa.

Lấy phòng trong Nnice, gọi đồ uống, rồi nàng chọn một loạt bài hát. Khi tiêu đề hiện lên toàn tiếng Anh, nàng đầy Micro về cho chàng, cười cầu hòa bắt chàng hát, vì nàng nói những câu cơ bản của tiếng Anh còn ngọng. Chàng không thích hát cho lắm, nhất là trong tình cảnh gượng ép này. Song cố coi đây là cách hoàn thành ý nguyện cuối cùng của nàng trong mối quan hệ nhập nhằng giữa hai người. Nàng ngồi cách xa chàng cả thước, đăm đắm nhìn chàng và trôi êm đềm trong giai điệu của những bài Hits thập niên 90. Khi chàng đã dọn hết sự bày vẽ của nàng thì tiêu đề một bài hát tiếng Việt hiện lên trên màn hình: “Muộn màng”. Tay nàng cầm micro, gương mặt tỉnh rụi, làn môi mấp máy theo dòng chữ màu tím đang chạy, dù giọng nàng không hay, nhưng âm thanh vang vọng bao nỗi niềm chất chứa, đau khổ, xót xa, ngọt mà đắng. Khi người ta cất lời từ đáy tim, thì dễ khiến lòng người khác mềm nhũn. Chàng cảm thấy mình chống chếnh… như muốn ngã…

Nàng hát duy nhất bài đó, đúng 3 lần. Chàng hiểu nàng đang gửi gắm điều gì qua những lời hát. Sau lần gặp cuối này, nàng có quên được chàng như đã nói? Nàng nằng nặc bắt chàng bật Bluetooth ở điện thoại, rồi gửi qua một bài hát. Chàng mở lên, giọng nàng với những giai điệu quen thuộc: “Em xin yêu anh trong giấc mơ, dẫu cho anh cho em bao nhiêu hững hờ…”, mím môi, nhìn nàng:

- Em không muốn anh quên được em phải không?

- Anh có thể xóa nó chỉ trong 2 giây, nếu thực sự anh muốn quên em…

Trước khi đẩy cánh cửa bước ra khỏi phòng hát, nàng bất ngờ vòng tay ôm ngang bụng chàng từ phía sau và khe khẽ hát bắt đầu từ đoạn điệp khúc: “Xin bên em một đêm thôi! Để em yêu anh trọn cuộc đời…”. Chàng định gỡ tay nàng ra, nhưng rồi chỉ cất lời nhẹ nhàng như với một cô em gái:

- Em đã nói với anh những gì nào? Em cứ như thế sẽ khiến cả hai ta rất nặng lòng trong những tháng ngày sau này…

- Xin lỗi anh! – nàng buông vội cánh tay của mình, ngượng ngùng – Em lại sai nữa rồi… Anh đừng suy nghĩ gì nhiều nha!

Và hai người chia tay… mặt chẳng tỏ vẻ luyến lưu mà lòng tan tác như sau một trận bão mùa thu. Chàng tự nhủ sẽ sớm xóa bài hát nàng tự ghi âm gửi vào điện thoại của mình. Nàng trống hoác cảm xúc, chấp nhận lìa xa chàng vĩnh viễn. Thứ tình yêu một chiều, lạc lối đến vô cực.

***

Chàng một mình đẩy hành lý trong sân bay Quốc tế Tân Sơn Nhất. Check in xong, bấm số của nàng nói một câu chào từ biệt, chỉ nghe những hồi chuông đổ dài khắc khoải cho đến khi tín hiệu báo “không trả lời”. Dù không nói được lời cuối với nàng, nhưng nàng sẽ biết chàng đã gọi…

Nàng cho một vốc thuốc vào miệng, uống ừng ực những ngụm nước thật lớn. Rồi bình thản nằm trên giường, bấm “xóa tất cả” mọi thứ trong di động của mình. Nàng sẽ mang theo một hành trang trắng về thế giới khác. Như thế mới thực sự quên được chàng. Đôi mắt nàng ríu lại, não bộ mơ màng chìm vào vô thức với giai điệu da diết của bài nhạc Muộn màng. Lời hát ấy, vọng về từ lần cuối cùng nàng gặp chàng. Lời hát ấy, vang lên từ chiếc di động nhấp nháy một số máy gọi nằm ngang tầm tay của nàng. Nhưng nàng đã chìm vào giấc ngủ để không thể vươn tay bấm phím trả lời…

***

Bài hát của nàng, chàng cất gọn trong một thư mục. Đã bao lần định xóa đi, nhưng lại không đủ nhẫn tâm quá 2 giây. Nhưng chàng cũng không bao giờ mở lên nghe lại. Sợ hiện về hình ảnh của nàng, dai dẳng, vướng vất quấy nhiễu tâm trí. Chàng bị ám ảnh bởi đôi mắt đau đáu sau làn nước của nàng. Người con gái ấy hẳn đã khóc rất nhiều vì chàng. Chính vì thế chàng không phải là kẻ xứng đáng với tình yêu mãnh liệt của nàng. Và bằng những biểu hiện nhẫn tâm, chàng đã đẩy nàng xa thật xa. Chàng mong nàng tìm được hạnh phúc thực sự, chứ không phải là niềm vui ở một cuộc tình qua đường, vội tan chóng vánh. Có thể nàng đã nguôi ngoai và quên được chàng. Nhưng chàng thì cứ tránh né ký ức mãi, chỉ sợ chạm vào sẽ lại day dứt.

Hơn một năm sau, chàng lại sải những bước chân trên phi trường Tân Sơn Nhất. Chàng trở về Việt Nam vài tháng rồi lại ra đi, như trước đây, nhưng chắc sẽ không còn nặng lòng, rêu phong đã bám đầy tâm hồn cô tịch của chàng.

Chàng không gặp gỡ bạn bè nhiều, cũng không liên lạc lại với nàng. Nên để yên cho nàng quên được chàng. Những gì đã xảy ra, thì có lẽ sau hàng tỷ lần 2 giây họ mới quên được nhau. Ít nhiều trái tim cũng từng nhói đau.

Đã có lần đi trên đường Trương Định ngang qua Tao Đàn, chàng lại nhớ đến dáng vẻ tha thẩn của nàng đi tìm chú sóc nhỏ, nhưng không dám có ý nghĩ dừng lại để tìm xem có thấy nàng ở đó. Một lần chàng ghé qua quán café cũ, nơi chàng và nàng đã từng ngồi đó. Trầm lặng – một mình. Chẳng rõ có phải một sự hoài cảm?

Đột nhiên một cô gái đi ngang qua chỗ chàng ngồi, dừng lại nhìn chàng với đôi mắt khó hiểu. Là nàng! Vô tình, hữu ý lại gặp nhau. Chàng nhoẻn miệng cười:

- Chào em! Không ngờ gặp lại em ở đây!

- Anh biết em sao? Em thì không nhớ anh là ai, nhưng thấy có gì đó quen quen…

Bất ngờ! Như được dội một gáo nước lạnh. Là nàng, hay không phải nàng? Sao lại không nhớ chàng là ai. Nàng thực sự quên được chàng, và quên hẳn cả chàng là ai sao? Khác nào có một phép màu từ cây đũa thần…

- Nếu em quên anh rồi thì tốt…

- Vậy là sao? Em không hiểu! Em có thể ngồi cùng anh được không?

Nàng ngồi đối diện chàng, nét mặt hiếu kỳ. Nàng giãi bày:

- Em thực sự không nhớ anh là ai, vì hơn một năm trước chẳng hiểu sao em uống thuốc ngủ tự tử và đến khi đưa vào bệnh viện cứu, sống lại em quên rất nhiều điều. Mọi người giờ vẫn mắng em ngu dại và cứ đùa chắc ngày xưa em uống nhầm thuốc lú hoài à. Nên nếu anh là bạn cũ của em, thì có thể kể cho em nghe một chút về quá khứ được không ạ?

Hóa ra là thế, nàng đã từng tìm đến cái chết. Để làm gì? Vì ai? Chàng đã không ngờ nàng lại cuồng dại và mong manh như thế. Nếu nàng không được cứu sống, nếu nàng chết thật, thì khác nào lương tâm chàng được khoác áo tội nhân. Nếu nàng không đánh mất một phần ký ức, chắc chàng sẽ chẳng ngần ngại mắng sa sả cái ý nghĩ sốc nổi của nàng. Song thật may là nàng vẫn sống khỏe và đã quên được những điều cần quên. Có thể đó cũng là một điều kỳ diệu tạo hóa mang đến.

Chàng kể vu vơ cho nàng nghe về quá khứ, về mối quan hệ bạn bè rất đỗi bình thường của hai người, nhẹ nhàng như một đám mây trôi ngang nền trời. Nàng hồ hởi nghe, thi thoảng à ồ ngạc nhiên, rồi cuối cùng khẩn khoản rất trẻ con:

- Vậy bây giờ chúng ta tiếp tục làm bạn của nhau nữa anh nhé!

- Tất nhiên rồi! – chàng cười dễ chịu mà xa vắng.

Lưu lại số điện thoại của nhau và một lời hẹn cho lần gặp sau, chàng chia tay nàng mà lòng mãi bâng khuâng về cuộc đời. Cứ ngỡ rằng mình hiểu được hết sự đời mà cuối cùng vẫn thấy bất ngờ.

Chàng lục tìm lại bài hát của nàng trong điện thoại, lần đầu tiên sau bao tháng ngày chàng mở lên nghe, giọng nàng tha thiết, dứt day,… nhưng chàng đã không còn cái cảm giác nặng lòng như bị đá đè nữa. Chàng nghe đi nghe lại rất nhiều lần và tự thả mình trôi trên một không gian mượt mà, nhẹ bỗng. Lòng chàng rũ sạch hết những ám ảnh về một người con gái mang trong tim thứ tình yêu cuồng liệt. Hiện tại nàng và chàng sẽ lại là những người bạn của nhau, rất đỗi bình thường.

Nàng ngồi trong căn phòng của mình, mơ mộng nhìn ra cửa sổ, miệng tủm tỉm một nụ cười. Trên bàn quyển nhật ký mở ngỏ, có những dòng chữ cuối chưa kịp ráo mực:

“Mình đã chờ được anh ấy trở về. Mình sẽ không yêu anh ấy theo kiểu điên cuồng và khờ dại như trước đây nữa. Đối mặt với thần chết mình đã nhận ra bao điều giá trị trên đời. Sẽ bắt đầu lại bằng một tình bạn, và cứ để anh ấy nghĩ rằng mình đã quên hết quá khứ. Anh ấy sẽ không còn cảm thấy bất an khi đến gần. Mình sẽ kiên nhẫn chờ, cho đến khi tình cảm trong tim anh ấy lớn dần lên…”

Đúng là nàng đã từng tự tử vì mối tình tuyệt vọng với chàng. Đúng là nàng đã không chết và sống rất tốt sau biến cố đó. Nhưng đúng là nàng không hề bị đánh cắp bất cứ phần ký ức nào. Nàng không hề quên chàng, chưa bao giờ quên chàng. Từng giây phút nàng đều nhớ về chàng để quên niềm đau của một trái tim đem rao bán với giá 0 đồng bị hắt hủi, bị chối từ.

Chàng tự cho rằng mình quá từng trải để biết được tất cả hậu quả của các chuyện tình, nhưng nếu nàng giữ nguyên bí mật của mình, thì dự đoán của chàng có chính xác được nữa không? Nàng đã trưởng thành hơn ngày xưa, đi qua sự sống và cái chết, để biết rằng mình nên làm cách nào để thắp lên ngọn lửa tình yêu trong tim người khác. Nàng sẽ nắm bắt mọi cơ hội để có thể trở thành một nửa của chàng, cho đến khi thực sự không còn sức để cố gắng.

Đó là bí mật của nàng – bí mật riêng trong tình yêu của nàng. Thầm lặng, âm ỉ và rất nồng nàn.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://matnago.forumvi.com
 

Rao bán trái tim.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Welcom to Matnago :: Truyện - Tiểu thuyết - Hồi kí :: Việt Nam :: Keng-