Welcom to Matnago
Bạn hãy đăng nhập hoặc đăng kí.

Welcom to Matnago

Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt!!!
 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Lá nằm trong lá - Nguyễn Nhật Ánh (3)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 485
Danh tiếng : 0
Join date : 15/10/2011
Age : 25
Đến từ : Dak Lak

bạn điền Tài Sản
Huân chương Huân chương:

Bài gửiTiêu đề: Lá nằm trong lá - Nguyễn Nhật Ánh (3)   17/10/2011, 2:07 pm

Trong bút nhóm Mặt Trời Khuya, Thọ là đứa đầu đàn, dù mặt nó rỗ hoa mè. Vì nó là đứa lớn tuổi nhất...

...lại đang giữ chức vụ rất hách là trưởng ban báo chí của lớp và của trường.Nó thành lập bút nhóm, tự phong cho nó chức nhóm trưởng. Nó khuyến khích tôi, Hòa và Sơn chuyện tốt đẹp như sáng tác thơ văn lẫn chuyện chẳng hay ho chút nào là hút thuốc lá.

Thoạt đầu, bốn đứa ngồi trong quán cà phê chỉ có nó phì phèo thuốc lá. Tôi đoán nó đánh cắp thuốc lá trong tiệm tạp hóa của mẹ nó và tập hút hai, ba năm nay rồi.

Nó rít một hơi thuốc thật đẫy, phun khói qua lỗ mũi rồi nheo mắt nhìn ba đứa tôi với cái cách đang nhìn ba đứa con nít:

- Thi sĩ là phải biết hút thuốc lá.

Nó rao giảng:

- Khói thuốc lá giúp đầu óc ta ngất ngây, tâm hồn ta mơ mộng. Ta sẽ nhìn đời bằng đôi mắt ảo huyền và làm được khối thơ hay.

- Ba tao cấm tao hút thuốc. - Hòa chen ngang - Ba tao bảo ai hút thuốc sớm muộn gì cũng bị ho lao.

Sơn phụ họa:

- Thấy tao cầm điếu thuốc, ba tao sẽ đuổi tao ra khỏi nhà ngay tức khắc.

- Ngu! - Thọ sầm mặt mắng ngay, nó nói nhanh như để bịt miệng tôi, là đứa mà nó biết chắc nếu không kịp ngăn lại thế nào tôi cũng sẽ hùa vào với hai đứa kia - Tụi mày là nhà thơ, là những thi hào trong tương lai, không thể suy nghĩ và hành động như những kẻ tầm thường...

Nó quét mắt một vòng, hùng hồn:

- Kẻ tầm thường ho lao rồi chết. Còn thi sĩ sau khi bị ho lao sẽ để lại cho đời những áng văn thơ bất hủ.

Thấy tụi tôi lộ vẻ nghi ngờ, nó đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi nữa rồi lim dim mắt:

- Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé/ Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân/ Ngó trên tay thuốc lá cháy lụi dần/ Tôi khẽ nói gớm sao mà nhớ thế...

Ngân nga dứt, nó mở bừng mắt ra, hất đầu về phía ba đứa tôi:

- Thơ hay không?

Tôi xuýt xoa:

- Hay! Thơ của mày à?

- Không. Thơ Hồ Dzếnh.

Hòa trầm trồ:

- Hồ Dzếnh làm thơ hay ghê!

Chỉ chờ có vậy, Thọ nhếch môi, đắc thắng:

- Nhưng nếu không tập hút thuốc lá, Hồ Dzếnh làm thơ dở ẹc liền!

Thọ nói có sách mách có chứng, ba đứa tôi ngây mặt ngó nhau.

Năm phút trôi qua, Hòa rụt rè cất tiếng:

- Nhưng ba tao bảo bệnh ho lao...

Thọ hừ mũi, không để Hòa kịp đem ba ra hù dọa:

- Mày lấy bút danh Trầm Mặc Tử mà cứ sợ ho lao. Thi sĩ Hàn Mặc Tử còn bị tới bệnh hủi nữa kìa. Ho lao thì ăn nhằm gì!

Hàn Mặc Tử là tượng đài quá lớn trong lâu đài thi ca nước nhà. Thọ quát xong, cả bọn nín thinh, không đứa nào dám hó hé, quên bẵng việc hỏi lại nó xem Hàn Mặc Tử lúc sinh thời có hút thuốc lá và giữa thuốc lá và bệnh hủi có bà con gì với nhau hay không.

Thấy cả đám nghệt ra như bị thằn lằn ị trúng mặt, chắc Thọ sướng rơn.

Nó chìa điếu thuốc đang hút dở ra trước mặt tôi, giọng ngọt như ướp mật:

- Cỏ Phong Sương hút trước đi! Trong ba đứa, tao thấy mày là đứa có phẩm chất thi sĩ nhất!

Được Lãnh Nguyệt Hàn ca lên mây, tôi nở từng khúc ruột, nhưng khi cúi nhìn điếu thuốc lập lòe trên tay nó, mặt tôi không giấu vẻ lo lắng.

- Đừng sợ! - Thọ trấn an tôi, nó chồm người tới trước, một tay đặt trên vai tôi, tay kia giúi điếu thuốc vào tay tôi - Dễ như ăn kẹo ấy mà!

Không thể thoái thác được, tôi đành cầm lấy điếu thuốc rụt rè đưa lên miệng trước vẻ mặt tò mò của Sơn và Hòa.

- Cố lên! Hít vô chầm chậm thôi! - Thọ động viên tôi.

Tôi nhắm mắt “hít vô chầm chậm”, thấy miệng đắng nghét. Tệ hơn nữa, khói thuốc xộc lên mũi tôi cay xè khiến tôi ho sặc sụa.

Tôi hoảng hồn liệng điếu thuốc đi, rối rít:

- Thôi, thôi...

Thọ sầm mặt chạy đi lượm điếu thuốc tôi vừa ném ra xa.

- Kiểu này suốt đời mày sẽ không bao giờ trở thành nhà thơ lớn nổi! - Thọ nhiếc móc, rồi nó đưa mẩu thuốc cho thằng Hòa, hất hàm - Mày biểu diễn cho nó coi đi, Trầm Mặc Tử!

Hòa xanh mặt:

- Ba tao bảo...

- “Ba tao” hoài! - Thọ hừ mũi - Thi sĩ gì mà động tí lại kêu ba! Hút đi! Mày ho lao, tao chịu trách nhiệm!

Cũng như tôi, Hòa nhớn nhác nhón lấy điếu thuốc bằng những ngón tay run run, trông như nó đang nhón một con sâu...

11.

Dưới sự dụ dỗ chen lẫn đe nẹt của bậc đàn anh Lãnh Nguyệt Hàn, rốt cuộc ba thi sĩ còn lại của bút nhóm Mặt Trời Khuya cũng làm được điều tệ hại là phì phèo thuốc lá.

Hòa đã quên chuyện ho lao. Sơn tự nhủ: Mình hút ở ngoài quán, ba mẹ mình đâu có thấy! Tôi cũng thế, nghĩ đây là chuyện bí mật, phần vì mơ mộng làm được những câu thơ hay như Hồ Dzếnh.

Thực sự thì ba đứa tôi bập thuốc lá như những kẻ học đòi. Trừ thằng Thọ, chẳng đứa nào hút được nguyên điếu thuốc. Bao giờ cũng thằng Thọ đốt thuốc trước, rít vài hơi, sau đó chuyền vòng quanh. Tôi, Hòa và Sơn mỗi đứa chu môi rít một bụm khói rồi lật đật phun ra.

Thọ nhìn bọn tôi bằng ánh mắt chán ngán. Nhưng nó chẳng trách cứ gì, chỉ phẩy tay:

- Từ từ rồi tụi mày sẽ quen.

Trong khi chờ quen với chuyện độc hại này, trong thời gian đó tôi phải đối phó với một chuyện độc hại khác.

Lần này chuyện độc hại mang tên Trầm Mặc Tử, vì dạo này gần như đêm nào Hòa cũng ngủ lại nhà tôi.

Do vậy mà tôi phát hiện thi sĩ Trầm Mặc Tử đã mười bốn tuổi rồi mà vẫn còn đái dầm.

Tối nó ngủ chung giường với tôi và thằng em tôi, sáng ra bao giờ người ngợm ba đứa cũng ướt mèm, khai rình.

Hôm đầu tiên, tôi hét lên khi phát giác ra điều kinh khủng đó:

- Có đứa đái dầm!

Tôi nhìn em tôi, giọng ghê tởm:

- Mày phải không?

- Đâu phải em! - Em tôi ngơ ngác.

Tôi quét mắt sang Hòa:

- Vậy là mày?

- Không phải tao!

Hòa chối, nhưng vẻ lúng túng của nó đã tố cáo nó.

Tôi nhún vai:

- Tao sẽ kể chuyện này cho tụi Xí Muội, Cúc Tần nghe. Tụi nó sẽ khóc thét khi biết thi sĩ Trầm Mặc Tử lớn tồng ngồng rồi mà còn đái dầm.

- Ê! - Mặt Hòa xám xịt - Đừng chơi xấu anh em, mày!

Tôi đập tay lên vai nó:

- Tao đang đói bụng.

Biết tôi đòi “hối lộ”, trán Hòa nhăn tít. Nhưng nó chỉ biết cười khổ:

- Ra đầu ngõ ăn bún giò với tao!

Hòa dẫn tôi đi ăn bún giò, đãi thêm một ly cà phê và tối đó nó lại đái dầm tiếp.

Nó đái dầm ba đêm liên tục.

Ba đứa tôi ngủ trên giường lót chiếu cói, nước tiểu không thoát được, sáng nào thức dậy người cũng như tắm.

Thấy mẹ tôi ôm chiếu đi giặt mỗi ngày, ba tôi mua về một chiếc giường xếp bằng ni-lông. Giường xếp đan bằng những sợi ni-lông nhỏ, đủ màu, nước trong người thằng Hòa chảy ra đến đâu nhỏ tong tong xuống nền nhà đến đó.

Từ bữa đó, Hòa ngủ một mình một giường.

12.

Bọn tôi không rủ cô Hiền và cô Mười xuống cầu Hà Kiều ngồi hóng mát nữa nhưng hằng tuần vẫn kéo nhau lên tiệm thuốc bắc Xuân Lan Đường thăm hai cô.

Có lẽ nhờ vậy tôi luôn được cô Hiền cho điểm cao mỗi khi dò bài, dù suốt một năm học tôi chỉ thuộc mỗi một bài đầu tiên nói về lá và rễ cây.

Hồi bút nhóm Mặt Trời Khuya chưa ra đời, thi sĩ Lãnh Nguyệt Hàn chưa lên chức trưởng ban báo chí nhà trường, tôi bị cô Hiền kêu lên bảng và dò đúng bài này. Dĩ nhiên tôi đọc làu làu và lãnh điểm 10 ngon lành.

Đến khi thằng Thọ bày ra trò làm đặc san, thường xuyên xin nghỉ tiết của cô để “đi làm báo” thì tôi không thèm tụng bài sinh vật nữa. Chép bài thì tôi vẫn mượn tập tụi bạn để chép nhưng chép xong tôi vứt tập vào ngăn bàn, không thèm ngó ngàng gì đến nó.

Cô Hiền dễ dãi khi tụi tôi xin nghỉ tiết dạy của cô, nhưng cột điểm hằng tháng không thể để trống, vì vậy hôm nào tụi tôi không “đi làm báo”, cô lần lượt kêu tám mống trong ban báo chí lên bảng, không sót một đứa nào.

Khi cô kêu đến tôi, dĩ nhiên tôi rất run.

Cô lật tập, ngay bài mới nhất, kêu tôi đọc.

Tôi gí gí mũi giày xuống nền nhà, mặt đỏ tới mang tai.

Thấy tôi đứng lâu lắc, có vẻ như đang nghĩ ngợi xem nên mở miệng hay cứ lì ra như thế cho đến khi có trống đổi tiết, cô Hiền ngước mắt nhìn tôi:

- Sao thế? Hôm qua em không học bài à?

- Thưa cô, hôm qua em đi ăn giỗ ạ.

Tôi lí nhí đáp, bụng đã sẵn sàng ôm tập về chỗ.

Nhưng cô Hiền có vẻ không nỡ đuổi tôi. Cô không muốn thi sĩ Cỏ Phong Sương mất mặt trước bạn bè.

Tôi gằm đầu và nghe tiếng cô bay trên mái tóc:

- Thôi, em đọc bài tuần trước cũng được.

- Bài tuần trước em cũng không thuộc ạ. - Tôi đáp, giọng xấu hổ, nhưng ý tứ thì giống như đố cô làm gì được em.

Cô Hiền không làm gì tôi thật. Lần thứ hai, giọng cô đầy nhẫn nại:

- Vậy cô cho em đọc bài tuần trước nữa!

- Bài tuần trước nữa... cũng vậy, thưa cô! - Tôi nhắm mắt lại, ấp úng thú nhận, ước gì có thể chui được xuống đất ngay lúc đó.

Sau một phút ngẩn ngơ, cô Hiền thở hắt ra:

- Thôi, em thuộc bài nào thì đọc bài ấy!

Trước sự rộng lượng bất ngờ của cô, tôi nhanh nhảu đọc bài về lá và rễ cây. Tôi không dám đọc to, sợ tụi bạn ngồi dưới nghe thấy sẽ kiện cáo lôi thôi.

Hôm đó, tôi được cô Hiền cho 9 điểm, mặc dù tôi đọc một bài cũ rích và giọng tôi phát ra từ một âm vực thấp đến độ tôi ngờ rằng cô không thể nào nghe thấy.

Từ bữa đó, tôi không sợ cô Hiền kêu trả bài nữa.

Những lần bọn tôi đến thăm cô, cô và tôi đều không nhắc gì đến chuyện đó và tháng sau tôi lại tiếp tục thì thầm đọc bài lá và rễ cây khi bị cô kêu lên bảng.

Tóm lại, suốt một năm học môn sinh vật, tôi chỉ thuộc độc nhất mỗi một bài. Đó là vốn lận lưng của tôi, lần nào bị cô Hiền gọi trả bài, tôi cũng véo von về lá và rễ cây. Đến mức, những lần sau thấy tôi lò dò đi lên, cô chỉ đưa tay cầm lấy cuốn tập và hất đầu chiếu lệ “Em đọc đi!”, chẳng buồn nói bài nào vì cô biết thừa nếu cô bảo tôi đọc bài khác chắc chắn tôi sẽ ngất xỉu giữa lớp.

Có lần không kềm được, tôi đem chuyện cô Hiền ưu ái tôi khoe với tụi bạn trong bút nhóm và sung sướng thấy tụi nó tròn xoe mắt vì ngạc nhiên, sau đó mặt đứa nào đứa nấy xám đi vì ghen tị. Thằng Thọ phun nước bọt:

- Tao sẽ kiện!

Tất nhiên tôi biết nó chỉ nói chơi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://matnago.forumvi.com
 

Lá nằm trong lá - Nguyễn Nhật Ánh (3)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

 Similar topics

-
» Cây si trên tàu- Gửi Phan Nguyễn Quốc Tú
» Giáo dục công dân trong thời đại mới
» Con Lưu Ngọc Tuấn, Lê Hữu Sang, và Phan Nguyễn quốc Tú
» Cách tính toán lượng dầu có trong két
» Cách đặt câu hỏi trong Tiếng Anh
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Welcom to Matnago :: Truyện - Tiểu thuyết - Hồi kí :: Việt Nam :: Nguyễn Nhật Ánh-