Welcom to Matnago
Bạn hãy đăng nhập hoặc đăng kí.

Welcom to Matnago

Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác. Bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt!!!
 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 [4] Đêm đầu tiên - Marc Levy

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 485
Danh tiếng : 0
Join date : 15/10/2011
Age : 25
Đến từ : Dak Lak

bạn điền Tài Sản
Huân chương Huân chương:

Bài gửiTiêu đề: [4] Đêm đầu tiên - Marc Levy   12/11/2011, 6:39 pm

Luân Đôn

Điện thoại đổ chuông trong một căn hộ nhỏ trên đường Old Brompton. Walter bật dậy trên giường, lấy cái áo choàng và đi vào phòng.

-Đến đây, đến đây, hắn la toáng lên khi đi đến cái bàn, nơi đặt một camera.


-Vẫn không có tiến triển gì à?

-Không, thưa ông, tôi vừa trở về từ Athens vào chiều muộn. Bốn ngày trôi qua kể từ khi anh ta đến đó, tôi hy vọng chúng ta sẽ sớm có tin tốt.

-Tôi cũng mong vậy, nhưng tôi không thể không lo lắng, tôi đã không chợp mắt cả đêm qua. Tôi cảm thấy mình bất lực và chán ghét điều đó.

-Thành thật mà nói, thưa ngài, tôi cũng đã hầu như không ngủ gần đây.

-Cậu có nghĩ cậu ta đang gặp nguy hiểm không?

-Tôi nghĩ rằng không, ông cần phải kiên nhẫn, tuy nhiên thật khó để mong chờ mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Nhưng đây là chẩn đoán riêng, có lẽ anh ta sẽ mất nhiều.

-Tôi muốn biết nếu có ai đó giật dây vụ giết người. Tôi sẽ có hết sức. Khi nào thì cậu quay lại Athens?

-Đêm mai, ngày mai nếu tôi không bị quản lý về việc phải hoàn thành tất cả mọi thứ tôi cần làm tại Học Viện.

-Gọi cho tôi khi cậu đến đó, và cố gắng nghỉ ngơi đi.

-Ông thật tử tế thưa ông. Hẹn gặp ông vào ngày mai, tôi mong vậy.

Paris

Inovy quẳng con chip điện thoại xuống nước rồi quay bước. Vackeers và người lái xe thoáng động đậy trên chổ ngồi cửa mình, như một phản xạ, nhưng ở khoảng cách này, thật khó cho họ để thấy rõ việc vừa diễn ra. Bóng của Inovy biến mất ở góc đường.

-Tốt, vậy chúng ta có thể đi chưa? Tôi đã mất cả buổi tối ở đây và tôi đói điên lên được.

-Chưa, chưa phải lúc này.

Vackeers nghe thấy tiếng khởi động của động cơ, hai cái đèn pha quét qua bờ sông. Chiếc xe dừng lại tại nơi mà Inovy vừa đứng chỉ vài phút trước đó. Một người đàn ông bước ra khỏi xe và tiến đến lan can. Ông ta quan sát vùng nước phía dưới mình, nhúng vai rồi quay trở lại xe. Các lốp xe rít lên trên đường rồi nó trường đi mất.

-Làm thế quái nào mà ông biết được điều đó? Lozendo hỏi.

-Một cảm giác tồi tệ. Và giờ tôi nhận thấy cái biển số xe còn tệ hơn.

-Gì cơ? Cái xe đó á?

-Cậu hỏi có mục đích hay đang cố gắng một cách khó khăn để làm buổi tối của tôi vui lên? Cái xe đó thuộc bộ ngoại giao của Anh. Cậu có cần tôi ghi ra không?

-Sir Ashton đang theo dõi Inovy?

-Tôi nghĩ tôi đã thấy và nghe đủ cho buổi tối hôm nay rồi, cậu có vui lòng chở tôi đến khách san không?

-Tốt thôi, Vackeers, nhiêu đó là đủ rồi, tôi không phải lái xe của ông. Ông yêu cầu tôi ngồi yên trong xe, giải thích rằng đây là một nhiệm vụ quan trọng, tôi thì đông cứng trong hai giờ liền trong khi ông nhấp nháp rược cognac ấm áp và tất cả những gì tôi thấy chỉ là bạn ông đi mất, tôi không biết vì sao, sau khi ném một chiếc điện thoại thông minh đắc tiền xuống sông Seine và một chiếc xe của lãnh sự quán thì theo dõi mọi động tĩnh trong chuyện này rồi biến. Hoặc là ông xuống đi bộ, hoặc là ông giải thích với tôi cái quái gì đang diễn ra.

-Với sự thiếu hiểu biết có thể được tìm thấy trong cậu, ROME yêu quý của tôi, tôi sẽ cố gắng soi sáng cho cậu! Nếu Inovy có một vấn đề đề phải đi ra ngoài vào lúc nữa đêm cho một cuộc gọi nghĩa là ông ấy có một sự phòng ngừa nhất định,nếu như những người Anh trong tòa nhà của ông ấy không phải là vấn đề chúng ta quan tâm. Cậu vẫn theo kịp tôi chứ?

-Đừng nghĩ tôi ngu ngốc như vậy, Lozendo bắt đầu nói.

Chiếc xe quay về bến tàu và băng qua Pont Marie

-Nếu Inovy thận trọng, ông ấy đã dẫn trước, Vackeers nói, nhưng tôi e rằng tôi đã dành chiến thắng trong trò chơi tối nay, chắc chắn, tôi luôn ngạc nhiên đấy.

-Ông làm gì?

-Vẫn chưa, và đừng hé bất cứ lời gì về những chuyện cậu đã chứng kiến tối nay. Vẫn còn quá sớm, nếu chúng cảnh báo cho họ về những âm mưu mà ông ta đang cố giấu, giống như trong quá khứ sẽ không có ai tin. Tôi biết tôi có thể tin cậy vào MARID. Còn cậu, ROME yêu quý, cậu sẽ ở bên nào?

-Bây giờ, tôi vẫn đang ở bên trái ông, điều đó trả lời được một phần câu hỏi của ông, đúng không?

-Chúng ta cần xác định chổ của nhà Vật lý thiên văn. Tôi cược rằng anh ta không còn ở Hy Lạp nữa.

-Đi mà hỏi bạn của ông, nếu còn nói nữa ông sẽ phải xuống đường.

-Tôi e rằng ông ấy cũng không biết nhiều hơn chúng ta đâu. Ông đã mất dấu anh ta. Tâm trí của ông ấy đang ở một nơi nào khác. Tôi biết ông ta quá lâu để không bị lừa. Ông ấy hẳn có một vài mánh khóe gì đó. Cậu vẫn có thể truy cập địa chỉ liên lạc của mình tại Trung Quốc? Cậu có liên lạc được không?

-Nó còn phụ thuộc vào những gì họ mong chờ và những gì chúng ta sẽ đưa họ để trao đổi.

-Tìm ra Adrian nếu anh ta hạ cánh xuống Bắc Kinh, có thể anh ta đã thuê một chiếc xe, và nếu tình cờ anh ta sẽ dùng thẻ tính dụng của mình để rút tiền mặt thanh toán hóa đơn khách sạn hay gì gì khác.

Paris vắng tanh. Lozendo đưa Vackeers đến khách sạn Montalembert sau đó mười phút.

-Tôi sẽ làm hết sức mình với bên Trung Quốc, tuy nhiên nó vẫn còn phụ thuộc vào vài thứ, nói rằng ông ta là người bão lãnh?

-Hãy xem kết quả trước khi cậu giới thiệu thư của tôi, ROME yêu quý. Gặp lại cậu sau và cảm ơn về chuyến đi.

Vackeers bước khỏi chiếc Citroen và tiến vào khách sạn, ông yêu cầu được lấy chìa khóa của mình, người tiếp tân đứng phía sau quầy đưa cho ông một phong bì.

-Chúng tôi được yêu cầu chuyển nó cho ông, thưa ngài.

-Nó được đưa đến đây bao lâu rồi? Vackeers hỏi đầy ngạc nhiên.

-Một tài xế taxi đã đưa cho tôi vài phút trước.

Vô cùng tò mò, Vackeers bước vào thang máy, ông đợi khi đã yên vị trong phòng mình trên tầng bốn mới mở lá thư.

Bạn yêu quý của tôi,

Tôi sợ rằng, than ôi, sẽ không thể nhận lời mời hấp dẫn của anh để đến Amsterdam. Không phải tôi không muốn đi hay không muốn sửa chữa thái độ của mình hôm nay ở ván cờ. Nhưng đúng như anh nghi ngờ, có một vài điều đang níu chân tôi lại Paris.

Nhưng tôi hy vọng sẽ sớm gặp lại anh, tôi chắc chắn,

Người bạn tận tụy của anh.

Inovy

Tái bút: về cuộc đi dạo nho nhỏ tối nay của tôi, anh cần phải thận trọng hơn. Ai là người đã hút thuốc với anh trong chiếc Citroen đen, hay nó có màu xanh nhỉ? Thị lực của tôi ngày càng yếu rồi…

Vackeers gấp lá thư lại và vô thứ nở một nụ cười. Thật là một ngày đơn điệu. Ông biết việc này có lẽ sẽ là điều cuối cùng trong công việc của mình, và ý tưởng mà Inovy tìm thấy, dù là gì đi nữa, để tái khởi động cổ máy mà không làm mất lòng ông , hoàn toàn ngược lại. Vackeers ngồi xuống cái bàn nhỏ, bấm gọi một số máy ở Tây Ban Nha. Ông xin lỗi Isabella vì đã làm phiền vào đêm khuya thế này nhưng ông có mọi lý do để tin rằng sự hồi phục đã điễn ra và những gì ông sắp nói đây thì không thể chờ đến ngày mai.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://matnago.forumvi.com
 

[4] Đêm đầu tiên - Marc Levy

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Welcom to Matnago :: Truyện - Tiểu thuyết - Hồi kí :: Phương Tây :: Marc Levy-